đọc truyện mê vợ không lối về chương 96

Mê Vợ Không Lối Về. 9/10. Tác giả: Chiêu Tài Tiến Bảo. Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Sủng. Nguồn: truyenhayonline.com. Trạng thái: Đang ra. Một cuộc giao dịch, cô mang thai con của người lạ, mang bụng bầu gả cho người đàn ông đã đính ước từ nhỏ. Vốn cho rằng chỉ là Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Mê Vợ Không Lối Về - Chương 01. Tác giả: Chiêu Tài Tiến Bảo Chương 1: Tôi Ngôn Tình, Ngược, Sắc, Tổng Tài, Truyện Teen. Chương 123. 2 tháng trước. Điền Văn, Hài Hước, Ngôn Tình, Sủng. Chương 41: Ngoại truyện 3: Thẩm Thành và Lưu Lệ Quyên. 2 tháng trước. Đam Mỹ, Sắc. Chương 14: Đêm nay có mấy bạn gái xinh đẹp đến. 2 tháng trước. Truyện Mê vợ không lối về Chương 96 Mê vợ không lối về Từ chương này mình up bản dịch mới với nội dung tương tự chỉ khác tên nhân vật: Lâm Tử Lạp -> Lâm Tân Ngôn Tổng Triển Bạch ->Tông Cảnh Hạo Lâm Viên Trung - > Lâm Quốc An Trang Kha Nguyệt -> Trang Tử Khâm --- Chương 96: Cô ấy là phụ nữ đã có chồng. Vu Đậu Đậu nhìn Lâm Tân Ngôn đang đứng ở bên cửa sổ một cái rồi mới nói, "Chúng ta có chung một kẻ thù.". "….". Quan Kình càng cảm thấy thú vị hơn, anh ta khom người xuống dựa gần vào người Vu Đậu Đậu, "Cậu nói Frau Sucht Mann Und Meint Es Ernst. Đánh giá 7/10 từ 645 lượt Truyện Mê Vợ Không Lối Về của tác giả Chiêu Tài Tiến Bảo kể về một cuộc giao dịch, cô mang thai con của người lạ, mang bụng bầu gả cho người đàn ông đã đính ước từ nhỏ. Vốn cho rằng chỉ là một cuộc giao dịch, lại dây dưa thứ tình cảm không nên có trong cuộc hôn nhân này. Mười tháng hoài thai sắp sinh, một tờ đơn ly hôn trên đất, cô mới hoàn toàn tình ngộ. Sau này anh ta nói "Bà xã về đi, người anh yêu luôn là em"Nếu yêu thích những câu chuyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ẩn Hôn Mật Ái Ông Xã Chủ Tịch Càn Rỡ Cưng Chiều hoặc Rể Quý Trời Cho. Đọc truyện Mê Vợ Không Lối Về - Lâm Tử Lạp Full 1073 chương - Chiêu Tài Tiến Bảo-Mê vợ quên lối về-Mê Vợ Không Lối Thoát full cập nhật chương nhanh nhất trên Hẳn là mọi người đã quá quen với truyện có mô típ nam chính và nữ chính có một giao dịch ngầm với nhau trước đó, nhưng bởi một thế lực bí ẩn nào đó mà hai người họ dù để làm chuyện thân mật nhất với nhau rồi nhưng vẫn không thể nhớ nổi mặt của đối phương, khi họ lần nữa gặp lại thì giống như người dưng ngược lối, hoàn toàn xa lạ. Sau đó lại một cơ duyên nào đó họ lại đến với nhau, rồi hiểu lầm chồng chất, bắt đầu ngược lên ngược xuống, cuối cùng hóa giải được hết thắc mắc và quay lại bên nhau. Dù mô típ là giống như nhưng mỗi truyện sẽ có những tình tiết khác nhau cuốn hút người đọc, các bạn cứ mạnh dạn nhảy hố nhé! Truyện hôm nay mình muốn giới thiệu đến các bạn mang tên mê vợ không lối về truyện, ngoài ra mọi người cũng có thể tìm đến truyện thông qua những cái tên sau mê vợ quên lối về, mê vợ không lối thoát, sự hấp dẫn của tổng tài, doc truyen me vo khong loi thoat, mê vợ không lối về review, mê vợ không lối về lâm tử lạp. Truyện mê vợ không lối thoát thuộc thể loại tình yêu, lãng mạn, ngược trước sủng sau, cưới trước yêu sau, hiện đã được cập nhật xong với tổng số chương là 1073 chương. Nhân vật nữ chính tên là Lâm Tử Lạp, từ năm cô mười tuổi thì ba mẹ cô đã ly hôn, người cô gọi là ba đã đi ngoại tình rồi rời bỏ mẹ cô, thậm chí ông ta còn quá đáng hơn là đuổi người mẹ đang mang thai và cô ra nước ngoài. Ở một đất nước xa lạ, không có tiền, không người thân, hai người chỉ có thể làm những công việc chân tay và nương tựa nhau mà sống. Khi em trai cô lên 3 tuổi thì một khó khăn khác lại ập tới gia đình họ, em trai được phát hiện là mắc bệnh tự kỷ, vì vậy mà chuyện tiền nong của gia đình cô lại càng thêm áp lực. Rồi một hôm, một vụ tai nạn xảy ra đã khiến cả hai người thân của cô thương tích đầy người, cần một khoản tiền lớn để có thể thực hiện phẫu thuật. Bản thân cô chỉ là một cô gái mới trưởng thành mười tám tuổi, lấy đâu ra khoản tiền lớn như vậy để chữa trị cho mẹ và em trai, trong lúc cùng đường, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bán thân của mình. Cô từ bỏ trinh tiết quý báu của mình cho một người đàn ông xa lạ, đến lúc lấy được tiền thì lại nhận được một tin dữ là em trai của cô đã không thể chữa trị được nữa, nhưng may thay mẹ cô vẫn còn phẫu thuật, cô vẫn còn chút hi vọng để có thể sống tiếp trên cuộc đời này. Thật may là ông trời vẫn không tuyệt đường người, cô và mẹ dù rất đau khổ vì sự ra đi của em trai nhưng họ vẫn vì nhau mà cố gắng tiếp tục sống. Mẹ cô nằm viện còn chưa khỏe hẳn thì một biến cố khác lại xuất hiện, người đàn ông đã nhẫn tâm đuổi cô và mẹ ra nước ngoài đột nhiên xuất hiện nhắc về hôn ước trong quá khứ với Tông gia, đây là một gia tộc giàu có, con gái được gả vào Tông gia có thể nói là có phước ba đời. Nhưng một tên đàn ông tàn nhẫn như vậy sao có thể mang tin tốt đến cho mẹ con cô được? Nguyên nhân chính là người con cả của Tông gia đó tuy giàu có, đẹp trai nhưng không may bị rắn cắn khi công tác ở nước ngoài, chính vì vậy mà bị tê liệt thần kinh, hiện không thể làm được chuyện ấy, nói khó nghe chính là đã bị phế rồi. Thế là ông ta liền nhớ đến đứa con gái mà mình đã từng vứt bỏ, bắt cô gả thay cho cô con gái nhỏ của ông. Mẹ cô đương nhiên không đồng ý nhưng nữ chính lại đồng ý rồi. Cô nói sẽ gả cho người đó với điều kiện ông ta đưa mẹ con cô về nước, đồng thời phải trả lại tất cả những thứ thuộc về mẹ con cô. Thế là lại có một cuộc giao dịch thành công diễn ra, mẹ cô sẽ lấy lại được tất cả tài sản và của hồi môn, còn cô gả cho người đàn ông đã bị phế đó. Nhưng vì tiền chữa trị mà cô đã từng thất thân, thật không may là chỉ một đêm cô đã dính bầu, mang theo đứa con của người đàn ông xa lạ đó để gả cho người chồng tương lai đã được đính ước từ nhỏ. Cứ ngỡ chỉ là một cuộc giao dịch để mẹ cô có thể sống tốt hơn, nhưng dường như cô đã bỏ quá nhiều tâm tư tình cảm vào cuộc hôn nhân này rồi, có lẽ do mưa dầm thấm lâu mà dần dà, không biết từ lúc nào cô đã có tình cảm với người đàn ông đó. Cứ như thế mang thai mười tháng, lúc cô sắp sinh thì một biến cố lại xảy ra, cô nhận được một tờ giấy ly hôn vứt xuống đất, lúc này cô mới tỉnh táo lại, không còn là người trong cơn mê nữa. Có lẽ khoảng thời gian trước đó cô đã say, nên đã mơ mộng quá nhiều, mà giấc mơ nào cũng có lúc phải thức tỉnh, tờ giấy ly hôn đó đã đánh thức cô dậy khỏi giấc mơ đẹp đẽ, trở về với hiện thực ác liệt. Nhưng rồi sau đó người đàn ông đó lại năn nỉ cô quay về, nói người anh ta yêu vẫn luôn là cô. Đâu là giả đâu mới là thật? Mối quan hệ của họ sẽ đi đến đâu? Liệu cuộc sống của cô có tốt đẹp hơn hay không? Hãy cùng đọc truyện mê vợ không lối thoát để tìm hiểu nhé! “Hửm?”Allen bĩu môi “Đừng nói với mình là cậu không biết.”Lâm Tân Ngôn quả thật không biết, cho đến khi nhìn thấy những người trong khu, Lâm Tân Ngôn mới biết là Trạm và Thẩm Bồi Xuyên.“Cái này do ai thiết kế?” Tô Trạm đứng trước một chiếc váy đầm dài trước mặt, phía dưới rõ ràng được ký tên, nhưng anh ta vẫn cố ý làm như không nhìn thấy, còn hỏi Tần Nhã.“Tôi.” Nếu như không biết là người này giàu có không dễ đụng vào, cô đã sớm mắng cho rồi, một người đàn ông lại ở đây xem đồ nữ, thật ra cũng không phải không được, đằng này lại hỏi lung tung đủ thứ.“Ồ.” Tô Trạm ồ lên một tiếng, còn cố ý kéo dài giọng nói ra, làm cho người nghe cũng không thoải mái, Tần Nhã cố gắng nhẫn nhịn “Anh còn có vấn đề gì không? Nếu không thì cứ việc xem, tôi còn nhiều việc.”“Có.” Tô Trạm cầm lên cái dây của váy “Cảm hứng thiết kế của cô là gì? Sao dây váy lại có thể nhỏ như vậy, muốn để cho dễ cởi, hay là muốn để lộ da thịt?”Sắc mặt của Tần Nhã lập tức đỏ bừng, hai mắt trợn trừng nhìn anh lùng nói “Anh đến đây để quấy rối phá cửa hàng sao? !”“Không hề, không hề, tôi chỉ tò mò mà thôi.” Tô Trạm cong môi cười “Phá cửa tiệm? Chẳng lẽ tôi lại chán sống sao?”Đây chính là cửa hàng của Lâm Tân Lâm Tân Ngôn là ai?Bây giờ Tông Cảnh Hạo mà tức giận, anh ta cũng không có lá gan đó.“Nếu như anh thích thì có thể mua, tôi sẽ nói cho anh biết nguồn cảm hứng của tôi, thấy thế nào?”“Tôi cũng không có bạn gái, tôi mua để làm gì?” Tô Trạm chu Nhã cười, khóe miệng cong nhẹ nhàng, có chút đáng yêu “Nếu như anh hứng thú, có thể mua về mặc.”Tô Trạm “…”Phụt!Thẩm Bồi Xuyên đứng bên cạnh không nhịn được bật cười.“Nghe hay đó, để cho anh ấy mặc, tôi nói cho anh biết, hàng này có giá tốt.” Thẩm Bồi Xuyên nhân cơ hội trêu chọc anh Trạm trừng mắt nhìn “Cậu bớt nói một câu thì sẽ chết hả?”“Đúng vậy, anh đang nhìn cái gì?”Thẩm Bồi Xuyên phát hiện sắc mặt của Tô Trạm có chút thay ta dựa theo ánh mắt của Tô Trạm nhìn sang, đã thấy ɖu͙ƈ Tú đi từ cửa anh em tốt của Tông Cảnh Hạo, Tô Trạm và Thẩm Bồi Xuyên đều biết bà ɖu͙ƈ Tú, mẹ kế của Tông Cảnh vì người phụ nữ này, Tông Cảnh Hạo rời khỏi nhà từ sớm, ở bên ngoài một vì bà ấy, quan hệ của Tông Cảnh Hạo và Tông Khải Phong cũng trở nên rất đáng nhiên cũng không có thiện cảm với bà này cũng chỉ là quan hệ của Tông Cảnh Hạo cùng bà tóm lại, tuy rằng ɖu͙ƈ Tú là người thứ ba, nhưng lại không hề có lối ăn mặc như những người phụ nữ trăng hoa, cả người tỏa ra cảm giác dịu dàng, ôn hòa, không hề dung tục.“Bà ấy tới làm gì?” Tô Trạm híp Bồi Xuyên không nói gì, nhưng trong lòng cảm thấy bà ấy đến đây cũng không phải là chuyện khỏe của ɖu͙ƈ Tú không tốt, sắc mặt tiều tụy, để tránh người khác nhận ra, bà ấy cũng trang điểm Nhã tới đón khách “Chào bà.” “Tôi tìm…”Lúc này Lâm Tân Ngôn mới đi đến, lần trước cũng từng gặp một lần, cô nói lúc cửa tiệm khai trương muốn mời bà ấy, Lâm Tân Ngôn mới đưa thiệp mời, không ngờ bà ấy lại tới sớm như vậy, bởi vì còn chưa đến lúc bắt đầu.“Bà đến rồi.” Lâm Tân Ngôn cười chào đón.“Dĩ nhiên.” Bà ấy cũng không ở lâu, cố ý tới sớm một chút, sợ sẽ gặp phải Tông Cảnh Hạo, biết bà tới đây, sợ rằng sẽ mất hứng.“Tôi có thể ngồi riêng với cô không?”Vẫn còn chút thời gian, Lâm Tân Ngôn đồng ý “Được, bà đi theo tôi”.Lâm Tân Ngôn đi phía trước dẫn Tú đi rất chậm, bà nhìn theo bóng lưng của Lâm Tân Ngôn, cô nhỏ bé, mặc một bộ lễ phục màu hồng tạo cảm giác quyến rũ động lòng hề giống với phụ nữ đã sinh con, nhìn rất trẻ lòng bà nghĩ, con trai mình ưu tú, người con dâu này cũng không là biết cô còn sinh cho con trai mình một cặp sinh đôi, lại càng thêm yêu dù kết quả giám định vẫn chưa có, nhưng bà biết đó chính là con của Tông Cảnh Tân Ngôn đẩy cửa phòng tiếp khách ra, xoay người nói với ɖu͙ƈ Tú “Nơi này rất yên tĩnh.”“Được.” ɖu͙ƈ Tú đi tới, ngồi lên trêи ghế Tân Ngôn rót ly nước đặt ở trước mặt bà ấy sau đó cô lại ngồi trêи ghế salon đối Tú nhìn thế nào cũng cảm thấy cô rất xinh Tân Ngôn bị bà ấy nhìn nên có chút ngượng ngùng, mở miệng nói chuyện trước “Gần đây bà vẫn khỏe chứ? Tôi thấy sắc mặt của bà cũng không được tốt.”ɖu͙ƈ Tú tỉnh người, cố che giấu nói “Chỉ là ốm bình thường thôi.”Bà bưng ly nước trêи bàn lên uống một hớp, che giấu sự lúng túng vừa buông ly xuống, bà nói “Chuyện hôm nay tôi tới, cô đừng nói với Cảnh Hạo.”Lâm Tân Ngôn cười nói “Được, tôi sẽ không nói.”“Tôi tin tưởng cô.” Bà có rất nhiều lời muốn nói với cô, nhưng lại không biết kể từ đâu, lấy ra từ trong túi xách một cái hộp gỗ, đẩy tới bên cạnh Lâm Tân Ngôn “Cái này tặng cho cô.”Lâm Tân Ngôn cũng không muốn nhận, đẩy trở lại “Cái này tôi không thể nhận được.”Dù sao bọn họ cũng không quá thân nữa thân phận của bà ấy, nếu như Tông Cảnh Hạo biết hai người có qua lại, sợ rằng sẽ không vui.“Cô còn chưa nhìn đã muốn từ chối tôi rồi sao?” ɖu͙ƈ Tú nhìn cô “Cô sợ Cảnh Hạo biết sẽ không vui sao?”Lâm Tân Ngôn mím môi, bà ấy nói không vẫn còn một nguyên nhân khác, đây mới chỉ là lần thứ hai hai người gặp mặt, nếu nhận quà thì cũng không thích hợp, hai người không quen thuộc đến mức sẽ không phát triển thành quá mức thân sao thân phận giữa hai người.“Tôi cũng phải cân nhắc đến cảm xúc của anh ấy.” Lâm Tân Ngôn cố ý lấy Tông Cảnh Hạo ra làm bia đỡ ra thì cũng không phải là hoàn toàn đúng, nếu như ɖu͙ƈ Tú và Tông Cảnh Hạo không phải là kiểu quan hệ đó, cô cũng sẽ không bài xích người phụ nữ ấy giống như là nước, dịu dàng ưu nhã bình Tú đau lòng, nhưng cũng rất vui lòng vì Lâm Tân Ngôn không chấp nhận ý tốt của bà, nhưng cũng vui vì cô biết suy nghĩ đến cảm nhận của Tông Cảnh Hạo.“Quan hệ giữa chúng tôi cô cũng đừng nghĩ quá phức tạp, cô là cô, tôi là tôi, không có quan hệ khác, hôm nay cửa hàng của cô khai trương, dù sao tôi cũng muốn bày tỏ chút thành ý, cho dù là bạn, cũng sẽ không tới tay không.” Bà ấy lại đẩy cái hộp tới “Mở ra xem một chút.” “Vậy cũng không hay lắm.”“Mở ra xem một chút đi.” ɖu͙ƈ Tú nói tiếp, giống như nếu Lâm Tân Ngôn không nhận, bà ấy sẽ một mực giữ cái tư thế này, cho đến khi cô đồng ý mới Tân Ngôn không thể làm gì khác hơn đành đưa tay mở hộp ra, một chiếc vòng ngọc xanh biếc lấp lánh nằm trong hộp gấm, toàn thân không không lẫn một chút tạp chất, chất lượng cao cấp, vừa nhìn đã biết giá trị không Tân Ngôn càng không muốn nhận “Đồ quý giá như này, tôi không thể nhận được.”“Bà ấy có ý gì đây?”Tặng cô món đồ quý giá như vậy, chẳng lẽ là muốn mua chuộc cô?Lâm Tân Ngôn thầm nghĩ trong lòng.“Không có gì là không thể nhận, cô là con dâu nhà họ Tông, dĩ nhiên sẽ có thể.”Lâm Tân Ngôn “…”Cô cũng không biết giữa mình và Tông Cảnh Hạo là quan hệ như nào, vợ chồng? Người yêu? Bạn bè? Cái nào cũng không thể hình dung được mối quan hệ giữa cô và Tông Cảnh Tú lấy vòng ngọc ra đeo lên tay của Lâm Tân Ngôn, Lâm Tân Ngôn vội vàng rút tay về, lại bị ɖu͙ƈ Tú nắm lấy, bà ấy nhìn chằm chằm cô “Đừng từ chối tôi.”Giọng nói của bà ấy vô cùng kìm chế, giống như là đang cố nén điều gì không thể Tân Ngôn sửng sốt “Nhưng…”“Tôi rất thích cô.” ɖu͙ƈ Tú xiết chặt tay “Sau này có cơ hội, tôi muốn kể cho cô một câu chuyện.”Lâm Tân Ngôn nhìn thấy được nỗi đau trong mắt của bà ấy, dừng động tác giãy giụa lại, ɖu͙ƈ Tú lại lấy vòng ngọc đeo lên tay của cô “Đây là đồ mà mẹ chồng tặng cho tôi, bây giờ tôi lại tặng nó cho cô.”Mẹ chồng của bà ấy?Đó không phải là bà nội của Tông Cảnh Hạo sao?Nhưng không phải bà ấy từng là tiểu tam sao?Lâm Tân Ngôn ngây người.“Hôm nay chắc hẳn cô rất bận bịu, tôi phải đi rồi.” Vừa nói bà ấy vừa đứng lên, Lâm Tân Ngôn cũng đứng dậy theo “Tôi tiễn bà.”“Được.” ɖu͙ƈ Tú vui mừngLâm Tân Ngôn lại cảm thấy bất an, vật này cô nhận rồi nhưng cũng lo cơ hội thích hợp rồi trả lại cho bà ấy của ɖu͙ƈ Tú dừng ở ven đường, Lâm Tân Ngôn giúp cô mở cửa xe, ɖu͙ƈ Tú khom người lên xe, ngồi vào trêи xe, bà hạ cửa kính xuống cửa kiếng xe nhìn Lâm Tân Ngôn cười cười, tán dương “Hôm nay cô rất đẹp.”Vẻ mặt của Lâm Tân Ngôn hơi mất tự nhiên “Cảm ơn.”ɖu͙ƈ Tú bảo cô trở về, sau đó nâng kính xe nói với tài xế “Đi thôi.”Lâm Tân Ngôn đứng ở ven đường, nhìn xe rời đi, nheo mắt lại, cô không quen thân với ɖu͙ƈ Tú, cũng mới gặp vài lần, tiếp xúc không cô có thể cảm nhận được bà ấy không là người ánh mắt của bà ấy cất giấu rất nhiều chuyện, nhưng lại không cách nào nói loại kìm Tân Ngôn không biết dùng từ ngữ gì để hình nghĩ, trêи người ɖu͙ƈ Tú chắc chắn cất giấu bí mật gì suy nghĩ đến ngây người, hoàn toàn không biết cách chỗ cô không xa, ven đường là một chiếc xe màu người đàn ông khoác một bộ âu phục chỉnh tề, đường cong mượt mà, không có một nếp gấp, cảm giác sang trọng và giàu có,, đường phố rải đầy ánh mặt trời, thời tiết đã không còn quá nóng bức, mặt trời cũng không chói chang, không cảm thấy được nhiệt độ, lại thấy có chút mắt của anh rơi vào một vùng sáng, cơ thể kiều diễm nhẹ nhàng. Bạn đang đọc truyện tại Chương 96 Cô ấy là phụ nữ đã có chồngTừ chương này mình up bản dịch mới với nội dung tương tự chỉ khác tên nhân vậtLâm Tử Lạp -> Lâm Tân NgônTổng Triển Bạch ->Tông Cảnh HạoLâm Viên Trung - > Lâm Quốc An Trang Kha Nguyệt -> Trang Tử Khâm-Vu Đậu Đậu nhìn Lâm Tân Ngôn đang đứng ở bên cửa sổ một cái rồi mới nói, “Chúng ta có chung một kẻ thù.”“….”Quan Kình càng cảm thấy thú vị hơn, anh ta khom người xuống dựa gần vào người Vu Đậu Đậu, “Cậu nói cho tôi nghe thử xem.” Tông Cảnh Hạo đang coi tay của Lâm Tân Ngôn làm đồ chơi thì vẫn cúi đầu như cũ, chỉ là khi nghe thấy Vu Đậu Đậu nói cậu ta và Lâm Tân Ngôn có cùng một kẻ thù thì lông mi của anh hơi động đậy một vài tay cái của anh lúc lúc lại vuốt nhè nhẹ xuống mu bàn tay của này nói không phức tạp thì là không phức tạp, nói phức tạp thì là phức tạp, nói một hai câu thì cũng không nói rõ Đậu Đậu nghĩ một lúc, “Tôi nói từ đầu vậy, lần đầu tiên gặp mặt với cô Lâm là do tôi muốn lôi kéo làm ăn với cô ấy, khi cô ấy nhìn thấy mặt tôi thì có phản ứng rất lớn, dường như là quen biết tôi, nhưng tôi không hề quen biết cô ấy…”Vu Đậu Đậu kể lại một lượt quá trình cậu ta và Lâm Tân Ngôn gặp nhau, “Anh tôi ૮ɦếƭ vào 6 năm trước, trước khi ૮ɦếƭ bị người ta mua chuộc xe hàng cố ý đâm ૮ɦếƭ, sau khi đâm còn nguỵ trang thành sự cố ngoài ý muốn—” Nói đến đây, cậu ta đưa mắt lên nhìn Lâm Tân Ngôn, “Cô Lâm là người lúc đó bị đâm trúng, mệnh cô ấy lớn, tài xế taxi kia ૮ɦếƭ rồi, cô Lâm bị thương nặng.”Ngón tay Lâm Tân Ngôn hơi cuộn chặt lại, trong lòng bàn tay cô toát ra một lớp mồ hôi lạnh, lời nói của Vu Đậu Đậu đã xé rách nỗi đau khổ mà cô phải chịu năm lưng cô bị một mảnh vỡ đâm vào trong thịt, vị trí của mảnh vỡ đó còn nằm ở chỗ đốt sống cụt, nếu như không làm phẫu thuật thì nó sẽ chèn vào thần kinh khiến cô bị bại liệt không thể đi lại được, nhưng nếu làm phẫu thuật thì phải tiêm thuốc gây tê, cô là phụ nữ có thai thì không thể tiêm thuốc như tiêm thuốc tê thì sẽ ảnh hưởng đến đứa bé trong vừa muốn giữ lấy con vừa không muốn nửa đời sau phải sống trêи xe nữa, cô cũng không thể bị bại liệt được, nếu như sinh con ra thì ai sẽ chăm sóc cho chúng? Trang Tử Khâm già đi thì ai sẽ chăm sóc cho bà?Cô không thể bị bại không thể bỏ con đi, cô vốn dĩ đã không nỡ bỏ con đi, sau khi biết mình mang thai đôi thì cô càng không nỡ bỏ bọn chúng hình thành ở trong bụng cô thì bọn chúng đã có chung huyết mạch và như xương với thịt với côCô còn thì bọn chúng sẽ tuyệt đối sẽ không từ bỏ cùng, cô chỉ có thể lựa chọn phẫu thuật mà không tiêm thuốc đau cắt thịt khiến cô đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy toàn thân ngứa ran, giống như cô lại đang trải qua lại nỗi đau mà ngay cả nỗi đau xé tim xé phổi cũng không đủ để hình dung ra đau đến mức muốn ngất đi, nhưng phụ nữ mang thai thì không thể ngất, cô còn phải giữ tỉnh táo, nếu không sẽ bất lợi cho đứa bé trong người sinh mổ đều biết, nếu gây tê thì cũng chỉ là gây tê nửa người còn đầu óc thì hoàn toàn tỉnh táo. So với việc cô phải giữ tỉnh táo cũng là một đạo không muốn nghĩ đến nó, cô muốn quên nó đi, nhưng những đau khổ đó vẫn ẩn giấu trong kí ức của cô, vốn dĩ không thể xoá bỏ khi có người nhắc đến nó thì cô sẽ nhớ rõ ràng lại như lúc này, rõ ràng là chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa còn xảy ra được 6 năm năm rồi, nhưng cái cảm giác đau đớn khó chịu đó vẫn ùa đến từng cơn một, giống như cơn nước nước của sông Tiền Đường từng cơn một ập vào người đột nhiên nắm chặt hai tay Cảnh Hạo rõ ràng cảm nhận được sự khác thường của cô, anh đưa mắt lên thì nhìn thấy tóc ở bên tai cô đã ướt đẫm mồ hôi, cô đang căng thẳng và sợ như là bị một loại hồi ức đáng sợ nào đó quấn lấy khiến cô cảm thấy sợ đưa tay kéo cô vào lòng, lòng bàn tay dày rộng vuốt ve sống lưng của cô, “Đừng sợ.”Lâm Tân Ngôn nhắm mắt lại, cô vùi mặt vào trong иgự¢ anh. Hơi thở của anh, Ⱡồ₦g иgự¢ rắn chắc của anh dường như có thể vỗ về trái tim người khác, Lâm Tân Ngôn dần dần bình tĩnh đầu tiên cô lộ ra vẻ yêu đuối như vậy ở trước mặt tư của Tông Cảnh Hạo hơi rung động, anh ôm cô chặt hơn, môi anh áp vào tóc ở trêи đỉnh đầu cô.“Bởi vì người hại anh tôi và mua chuộc anh tôi đâm cô Lâm là cùng một người, cho nên chúng ta có chung kẻ thù với nhau, hôm nay chúng ta đạt được sự hợp tác thì đương nhiên sẽ là quan hệ hợp tác, tôi và cô Lâm cũng chỉ mới gặp nhau có ba lần, lần này cô Lâm muốn mua xe, cô ấy mới trở về nước nên không quen đường cho lắm, hãy để cho làm tài xế cho cô ấy, chỉ có như vậy thôi.”Quan Kình vuốt vuốt mũi, anh ta liếc Tông Cảnh Hạo một này Tông Cảnh Hạo đang nhìn Lâm Tân Ngôn, vốn dĩ không hề nhìn anh ta âm thầm thở phào một hơi, hỏi, “Hai người biết người đó là ai không?”Vu Đậu Dậu thành thực gật đầu, “Biết, là một người phụ nữ nhà họ Hà, cô ta có một chút thân phận, chúng tôi muốn lật lại vụ án cũng không dễ dàng gì.”Nhà họ Hà?Quan Kình ɭϊếʍ môi, “Là nhà họ Hà có tập đoàn hàng đầu sao?” Vu Đậu Đậu gật đầu, “Hà Thuỵ Lâm.”Nghe Lâm Tân Ngôn nói là người nhà họ Hà thì Vu Đậu Đậu đã đại khái biết được là ai họ Hà có hai người con trai, mấy năm trước tìm lại đứa con gái bị mất tích, lúc đó khá là náo phòng đột nhiên yên lặng có tiếng hơi thở nhè Đậu Đậu liếc trộm Quan Kình, hỏi khẽ, “Tại sao anh ấy lại đánh tôi?”Quan Kình, “…”Chuyện này còn không phải là do cậu ta, không phải là do cậu ta muốn xem chuyện cười của Tông Cảnh Hạo cho nên khi chưa làm rõ chuyện như thế nào đã gửi ảnh cho anh thì Vu Đậu Đậu sẽ không bị có điều Vu Đậu Đậu là đồ ngốc sao?Còn không nhìn ra, anh đang không thích người đàn ông khác lại gần Lâm Tân biểu cảm của Quan Kình thì Vu Đậu Đậu dường như đã hiểu cậu ta bị oan uống biết bao, chỉ là cậu dẫn Lâm Tân Ngôn đi xem xe với lại việc rõ rành rành như vậy mà cậu ta lại bị ăn một cái ức trong lòng khiến cậu ta khẽ lẩm bẩm một câu, “Có tiền thì có thể bắt nạt người khác sao?Tông Cảnh Hạo trông giống như đang nhàn nhã, chuyện này không liên quan đến anh, nhưng anh đều nghe rõ mỗi câu mà Vu Đậu Đậu Thuỵ Lâm.“Cậu muốn bồi thường cái gì.” Tông Cảnh Hạo nhàn nhạt không phải là người cậy quyền cậy thế mà bắt nạt người khác, chỉ là anh không thích người đàn ông khách lại quá gần Lâm Tân Tân Ngôn phát hiện không biết từ lúc nào mà cô đã ngồi trong lòng Tông Cảnh Hạo, sắc mặt cô hơi đỏ lên, cô nhanh chóng rời khỏi lòng làm ra vẻ bình tĩnh nhìn đồng hồ đeo trêи cổ tay một cái, “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về đây.”Vu Đậu Đậu cũng đứng lên theo, “Nếu không thì bồi thường cho tôi một ít tiền?”Dù sao cậu ta cũng bị đánh thì cũng nên được bồi nữa Tông Cảnh Hạo cũng không thiếu ta cũng không thể uổng công bị ăn đấm chứ?Tông Cảnh Hạo ôm lấy vai Lâm Tân Ngôn, “Tôi đưa cô về.”Lâm Tân Ngôn muốn từ chối, nhưng Tông Cảnh Hạo lại xiết chặt vai cô hơn, “Ngay cả Ⱡồ₦g иgự¢ tôi cũng đã cho cô mượn rồi, cô muốn qua cầu rút ván sao?”Lâm Tân Ngôn phát hiện cô chưa từng thắng anh bao giờ, cô than thở một hơi rồi để mặc anh tuỳ ý ôm đi qua người Vu Đậu Đậu, Tông Cảnh Hạo liếc cậu ta một cái, nhưng cái liếc này lại mang đầy ý cảnh cáo, “Cô ấy là phụ nữ đã có chồng, cậu tránh xa cô ấy một chút, muốn bao nhiêu tiền thì cứ nói với Quan Kình.”Anh nói xong liền ôm Lâm Tân Ngôn rời vào trong xe, Tông Cảnh Hạo thắt dây an toàn cho Tân Ngôn đưa mắt xuống nhìn anh, “Anh không cảm thấy anh đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi sao?”Tông Cảnh Hạo, “Không cảm thấy.” Anh lời lẽ đanh thép nói, anh vốn không cảm thấy anh có gì Tân Ngôn, “Tôi không phải đồ vật riêng của anh, tôi có phạm vi cuộc sống của mình, anh như vậy rất không tốt.” Lâm Tân Ngôn không muốn xảy ra chuyện như thế này một lần Cảnh Hạo, “Chúng ta là vợ chồng, cô không phải là vật riêng của tôi sao?”Lâm Tân Ngôn, “Chúng ta không phải là vợ chồng.”Tông Cảnh Hạo, “Có giấy đăng kí kết hôn.”“….”Lâm Tân Ngôn đột nhiên bị nghẹn vì lúc đầu cô không đi làm giấy tờ, bây giờ lại trở thành điểm yếu của Tân Ngôn, “Anh nói với Quan Kình một câu bảo anh ta đi làm giấy—-“Cô còn chưa nói xong thì đột nhiên bị người khác giữ lấy đầu, ngang ngược bị anh áp xuống môi—- Từ chương này mình up bản dịch mới với nội dung tương tự chỉ khác tên nhân vậtLâm Tử Lạp -> Lâm Tân NgônTổng Triển Bạch ->Tông Cảnh HạoLâm Viên Trung - > Lâm Quốc AnTrang Kha Nguyệt -> Trang Tử Khâm-Vu Đậu Đậu nhìn Lâm Tân Ngôn đang đứng ở bên cửa sổ một cái rồi mới nói, “Chúng ta có chung một kẻ thù.”“….”Quan Kình càng cảm thấy thú vị hơn, anh ta khom người xuống dựa gần vào người Vu Đậu Đậu, “Cậu nói cho tôi nghe thử xem.”Tông Cảnh Hạo đang coi tay của Lâm Tân Ngôn làm đồ chơi thì vẫn cúi đầu như cũ, chỉ là khi nghe thấy Vu Đậu Đậu nói cậu ta và Lâm Tân Ngôn có cùng một kẻ thù thì lông mi của anh hơi động đậy một vài tay cái của anh lúc lúc lại vuốt nhè nhẹ xuống mu bàn tay của này nói không phức tạp thì là không phức tạp, nói phức tạp thì là phức tạp, nói một hai câu thì cũng không nói rõ Đậu Đậu nghĩ một lúc, “Tôi nói từ đầu vậy, lần đầu tiên gặp mặt với cô Lâm là do tôi muốn lôi kéo làm ăn với cô ấy, khi cô ấy nhìn thấy mặt tôi thì có phản ứng rất lớn, dường như là quen biết tôi, nhưng tôi không hề quen biết cô ấy…”Vu Đậu Đậu kể lại một lượt quá trình cậu ta và Lâm Tân Ngôn gặp nhau, “Anh tôi chết vào 6 năm trước, trước khi chết bị người ta mua chuộc xe hàng cố ý đâm chết, sau khi đâm còn nguỵ trang thành sự cố ngoài ý muốn—” Nói đến đây, cậu ta đưa mắt lên nhìn Lâm Tân Ngôn, “Cô Lâm là người lúc đó bị đâm trúng, mệnh cô ấy lớn, tài xế taxi kia chết rồi, cô Lâm bị thương nặng.”Ngón tay Lâm Tân Ngôn hơi cuộn chặt lại, trong lòng bàn tay cô toát ra một lớp mồ hôi lạnh, lời nói của Vu Đậu Đậu đã xé rách nỗi đau khổ mà cô phải chịu năm lưng cô bị một mảnh vỡ đâm vào trong thịt, vị trí của mảnh vỡ đó còn nằm ở chỗ đốt sống cụt, nếu như không làm phẫu thuật thì nó sẽ chèn vào thần kinh khiến cô bị bại liệt không thể đi lại được, nhưng nếu làm phẫu thuật thì phải tiêm thuốc gây tê, cô là phụ nữ có thai thì không thể tiêm thuốc như tiêm thuốc tê thì sẽ ảnh hưởng đến đứa bé trong vừa muốn giữ lấy con vừa không muốn nửa đời sau phải sống trên xe lăn. Hơn nữa, cô cũng không thể bị bại liệt được, nếu như sinh con ra thì ai sẽ chăm sóc cho chúng?Trang Tử Khâm già đi thì ai sẽ chăm sóc cho bà?Cô không thể bị bại không thể bỏ con đi, cô vốn dĩ đã không nỡ bỏ con đi, sau khi biết mình mang thai đôi thì cô càng không nỡ bỏ bọn chúng hình thành ở trong bụng cô thì bọn chúng đã có chung huyết mạch và như xương với thịt với côCô còn thì bọn chúng sẽ tuyệt đối sẽ không từ bỏ cùng, cô chỉ có thể lựa chọn phẫu thuật mà không tiêm thuốc đau cắt thịt khiến cô đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy toàn thân ngứa ran, giống như cô lại đang trải qua lại nỗi đau mà ngay cả nỗi đau xé tim xé phổi cũng không đủ để hình dung ra đau đến mức muốn ngất đi, nhưng phụ nữ mang thai thì không thể ngất, cô còn phải giữ tỉnh táo, nếu không sẽ bất lợi cho đứa bé trong người sinh mổ đều biết, nếu gây tê thì cũng chỉ là gây tê nửa người còn đầu óc thì hoàn toàn tỉnh với việc cô phải giữ tỉnh táo cũng là một đạo không muốn nghĩ đến nó, cô muốn quên nó đi, nhưng những đau khổ đó vẫn ẩn giấu trong kí ức của cô, vốn dĩ không thể xoá bỏ khi có người nhắc đến nó thì cô sẽ nhớ rõ ràng lại như lúc này, rõ ràng là chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa còn xảy ra được 6 năm năm rồi, nhưng cái cảm giác đau đớn khó chịu đó vẫn ùa đến từng cơn một, giống như cơn nước nước của sông Tiền Đường từng cơn một ập vào người đột nhiên nắm chặt hai tay Cảnh Hạo rõ ràng cảm nhận được sự khác thường của cô, anh đưa mắt lên thì nhìn thấy tóc ở bên tai cô đã ướt đẫm mồ hôi, cô đang căng thẳng và sợ như là bị một loại hồi ức đáng sợ nào đó quấn lấy khiến cô cảm thấy sợ hãi. Anh đưa tay kéo cô vào lòng, lòng bàn tay dày rộng vuốt ve sống lưng của cô, “Đừng sợ.”Lâm Tân Ngôn nhắm mắt lại, cô vùi mặt vào trong ngực thở của anh, lồng ngực rắn chắc của anh dường như có thể vỗ về trái tim người khác, Lâm Tân Ngôn dần dần bình tĩnh đầu tiên cô lộ ra vẻ yêu đuối như vậy ở trước mặt tư của Tông Cảnh Hạo hơi rung động, anh ôm cô chặt hơn, môi anh áp vào tóc ở trên đỉnh đầu cô.“Bởi vì người hại anh tôi và mua chuộc anh tôi đâm cô Lâm là cùng một người, cho nên chúng ta có chung kẻ thù với nhau, hôm nay chúng ta đạt được sự hợp tác thì đương nhiên sẽ là quan hệ hợp tác, tôi và cô Lâm cũng chỉ mới gặp nhau có ba lần, lần này cô Lâm muốn mua xe, cô ấy mới trở về nước nên không quen đường cho lắm, hãy để cho làm tài xế cho cô ấy, chỉ có như vậy thôi.”Quan Kình vuốt vuốt mũi, anh ta liếc Tông Cảnh Hạo một này Tông Cảnh Hạo đang nhìn Lâm Tân Ngôn, vốn dĩ không hề nhìn anh ta âm thầm thở phào một hơi, hỏi, “Hai người biết người đó là ai không?”Vu Đậu Dậu thành thực gật đầu, “Biết, là một người phụ nữ nhà họ Hà, cô ta có một chút thân phận, chúng tôi muốn lật lại vụ án cũng không dễ dàng gì.”Nhà họ Hà?Quan Kình liếm môi, “Là nhà họ Hà có tập đoàn hàng đầu sao?”Vu Đậu Đậu gật đầu, “Hà Thuỵ Lâm.”Nghe Lâm Tân Ngôn nói là người nhà họ Hà thì Vu Đậu Đậu đã đại khái biết được là ai họ Hà có hai người con trai, mấy năm trước tìm lại đứa con gái bị mất tích, lúc đó khá là náo phòng đột nhiên yên lặng có tiếng hơi thở nhè Đậu Đậu liếc trộm Quan Kình, hỏi khẽ, “Tại sao anh ấy lại đánh tôi?”Quan Kình, “…”Chuyện này còn không phải là do cậu ta, không phải là do cậu ta muốn xem chuyện cười của Tông Cảnh Hạo cho nên khi chưa làm rõ chuyện như thế nào đã gửi ảnh cho anh thì Vu Đậu Đậu sẽ không bị có điều Vu Đậu Đậu là đồ ngốc sao?Còn không nhìn ra, anh đang không thích người đàn ông khác lại gần Lâm Tân biểu cảm của Quan Kình thì Vu Đậu Đậu dường như đã hiểu cậu ta bị oan uống biết bao, chỉ là cậu dẫn Lâm Tân Ngôn đi xem xe với lại việc rõ rành rành như vậy mà cậu ta lại bị ăn một cái ức trong lòng khiến cậu ta khẽ lẩm bẩm một câu, “Có tiền thì có thể bắt nạt người khác sao?Tông Cảnh Hạo trông giống như đang nhàn nhã, chuyện này không liên quan đến anh, nhưng anh đều nghe rõ mỗi câu mà Vu Đậu Đậu Thuỵ Lâm.“Cậu muốn bồi thường cái gì.” Tông Cảnh Hạo nhàn nhạt không phải là người cậy quyền cậy thế mà bắt nạt người khác, chỉ là anh không thích người đàn ông khách lại quá gần Lâm Tân Tân Ngôn phát hiện không biết từ lúc nào mà cô đã ngồi trong lòng Tông Cảnh Hạo, sắc mặt cô hơi đỏ lên, cô nhanh chóng rời khỏi lòng làm ra vẻ bình tĩnh nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay một cái, “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải về đây.”Vu Đậu Đậu cũng đứng lên theo, “Nếu không thì bồi thường cho tôi một ít tiền?”Dù sao cậu ta cũng bị đánh thì cũng nên được bồi nữa Tông Cảnh Hạo cũng không thiếu ta cũng không thể uổng công bị ăn đấm chứ?Tông Cảnh Hạo ôm lấy vai Lâm Tân Ngôn, “Tôi đưa cô về. ”Lâm Tân Ngôn muốn từ chối, nhưng Tông Cảnh Hạo lại xiết chặt vai cô hơn, “Ngay cả lồng ngực tôi cũng đã cho cô mượn rồi, cô muốn qua cầu rút ván sao?”Lâm Tân Ngôn phát hiện cô chưa từng thắng anh bao giờ, cô than thở một hơi rồi để mặc anh tuỳ ý ôm đi qua người Vu Đậu Đậu, Tông Cảnh Hạo liếc cậu ta một cái, nhưng cái liếc này lại mang đầy ý cảnh cáo, “Cô ấy là phụ nữ đã có chồng, cậu tránh xa cô ấy một chút, muốn bao nhiêu tiền thì cứ nói với Quan Kình.”Anh nói xong liền ôm Lâm Tân Ngôn rời vào trong xe, Tông Cảnh Hạo thắt dây an toàn cho Tân Ngôn đưa mắt xuống nhìn anh, “Anh không cảm thấy anh đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi sao?”Tông Cảnh Hạo, “Không cảm thấy.” Anh lời lẽ đanh thép nói, anh vốn không cảm thấy anh có gì Tân Ngôn, “Tôi không phải đồ vật riêng của anh, tôi có phạm vi cuộc sống của mình, anh như vậy rất không tốt.” Lâm Tân Ngôn không muốn xảy ra chuyện như thế này một lần Cảnh Hạo, “Chúng ta là vợ chồng, cô không phải là vật riêng của tôi sao?”Lâm Tân Ngôn, “Chúng ta không phải là vợ chồng.”Tông Cảnh Hạo, “Có giấy đăng kí kết hôn.”“….”Lâm Tân Ngôn đột nhiên bị nghẹn vì lúc đầu cô không đi làm giấy tờ, bây giờ lại trở thành điểm yếu của Tân Ngôn, “Anh nói với Quan Kình một câu bảo anh ta đi làm giấy—-“Cô còn chưa nói xong thì đột nhiên bị người khác giữ lấy đầu, ngang ngược bị anh áp xuống môi—-.

đọc truyện mê vợ không lối về chương 96